“Dưới ánh mặt trời không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học”

Nelson Mandela đã từng nói “Education is the most powerful weapon which you can use to change the world”. Vậy thì nếu ví giáo dục là một nguồn sức mạnh siêu nhiên như búa của Thor, khiên của Captain,…; thì trong mắt những đứa học trò như chúng em, các thầy cô chính là những siêu anh hùng giải cứu thế giới, mà thế giới ấy, có khi chỉ là thế giới nhỏ của một cô học trò, một cậu sinh viên.
Bất cứ ai, dù là các bậc vĩ nhân hay những thiên tài, thì ai cũng có những người thầy giáo, cô giáo làm thay đổi cuộc đời mình. Đối với mỗi bạn sinh viên, 4 năm đại học chắc chắn không phải là khoảng thời gian dài so với phần còn lại của cuộc đời, nhưng rất có thể 4 năm đó sẽ quyết định phần đời còn lại kia. Thật vậy, với sinh viên chúng em, thời tuổi trẻ này là những lúc bấp bênh nhất, hay tự hỏi những câu hỏi về định hướng tương lai, nghề nghiệp, hay chỉ đơn giản là mình thích gì, mình là ai và mình sẽ là ai trong tương lai. Trong một mớ lộn xộn, loay hoay của cái tuổi mới lớn, trên con đường đi tìm và khẳng định bản thân, chính lúc này, những siêu anh hùng xuất hiện và đôi khi chỉ cần những lời khuyên, lời động viên thôi cũng đủ để làm lay chuyển cả một thế giới của chúng em. Bên cạnh gia đình, thì có lẽ thầy cô luôn là những người mà tụi em tin tưởng nhất trong cuộc đời. Từng bài giảng, hay những chia sẻ phía sau bục giảng về kinh nghiệm thực tế của những người đi trước; hay những lúc thầy trò đồng hành cùng nhau suốt mấy tuần liền trong phòng thí nghiệm, với các đồ án, các bài luận văn,…sự chỉ dạy, hướng dẫn tận tình đó của các thầy cô không những giúp đỡ tụi em về mặt chuyên môn, mà đó còn là sự quan tâm, gần gũi, là tấm lòng, là tình cảm chân thành, thiêng liêng giữa thầy và trò – giữa 2 thế hệ, những người có thể không cùng cấu trúc DNA, nhưng vẫn có thể coi nhau là gia đình! Hơn thế nữa, niềm đam mê với nghề của các thầy các cô, cũng chính là những niềm cảm hứng, những bài học để tụi em cố gắng hơn, vững tin hơn trong quyết định lựa chọn nghề nghiệp và sống với đam mê của mình.
Trong bối cảnh chung của xã hội đang ngày càng phát triển, hiện đại, khoa học ngày nay có thể thay đổi hầu hết mọi mặt cuộc sống con người, nhưng những giá trị của nghề giáo thì vẫn luôn vẹn nguyên. Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo có thể khiến người ta hình dung ra một tương lai, ở đó, người học không cần đến lớp mà có thể học thông qua các hình thức E-learning, hay một ngày nào đó vai trò giảng dạy của người thầy sẽ được thay thế bằng robot và máy tính. Nhưng dù khoa học có phát triển đến mấy thì trí tuệ nhân tạo có lẽ cũng chỉ dừng lại ở vai trò hỗ trợ, chứ khó có thể thay thế vai trò của người thầy. Những bài học phía sau bục giảng, trong đó, có bài học về cách sống, cách làm người, là điều mà khoa học nếu muốn lập trình cho những cỗ máy này, thì có lẽ phải rất rất lâu nữa (nếu không muốn nói là không thể).
Riêng đối với trường Đại học Quốc tế, là một trong những trường vẫn luôn được dư luận xã hội nôm na gắn mác là “Trường quốc tế với chất lượng đạt tiêu chuẩn quốc tế”, “quốc tế” từ tầm nhìn đến sứ mạng của nhà trường, từ cơ sở vật chất đến chương trình đào tạo, các dịch vụ, tiện ích cho sinh viên… để được xã hội công nhận thương hiệu quốc tế này thì trước hết, đội ngũ giảng viên phải đạt “chuẩn quốc tế”. Sự quan tâm, kỳ vọng của xã hội ngày càng nhiều thì trọng trách đặt lên vai của các thầy, các cô lại càng lớn, công việc càng thêm áp lực. Sinh viên chúng em rất chia sẻ những áp lực này của các thầy cô và luôn coi đó là một trong những động lực để tiếp tục không ngừng cố gắng phấn đấu trong học tập và nghiên cứu, để không phụ tấm lòng, công ơn của các thầy cô.
Hành trình 15 năm qua, nhờ công ơn dạy dỗ của các thầy cô, những thế hệ sinh viên IU tiếp nối nhau, tốt nghiệp ra trường, bằng tài năng, bản lĩnh, đã khẳng định được vị trí của mình trong xã hội, và cũng góp phần khẳng định, xây dựng thương hiệu trường Đại học Quốc tế – luôn là địa chỉ tin cậy để các bậc phụ huynh tin tưởng gửi gắm tương lai của con em mình, để các bạn học sinh gửi gắm ước mơ và hoài bão của mình. Giờ đây, các thế hệ sinh viên IU, có những người đã tự làm chủ công ty của riêng mình, có người đang giữ những chức vụ cấp cao trong những tập đoàn lớn, cũng có người mang trong mình niềm đam mê truyền cảm hứng nên đã quay về, tiếp tục đồng hành cùng IU, với vai trò giảng viên…Và em tin chắc rằng, dù có là ai, thì khi nhìn lại, vẫn sẽ cảm thấy thật vui sướng với thời thanh xuân, thời tuổi trẻ dữ dội của mình ở IU, và thật tự hào vì mình mãi là một phần của IU.
Nhân dịp kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 này, em xin bày tỏ lòng biết ơn của mình, lời cảm ơn chân thành nhất đến các thầy cô giáo, những người làm giáo dục. Chúc các thầy cô luôn thật nhiều sức khoẻ, luôn tràn đầy năng lượng, niềm đam mê trong từng bài giảng của mình. Các thầy cô sẽ mãi là những siêu anh hùng trong lòng của sinh viên chúng em!

nghe-day-hoc.jpg