Nhà IU

Bao giờ cũng vậy, khi vô tình hay hữu ý nhắc đến IU, trong tôi lại dâng lên niềm tự hào, rất kiêu, một cảm xúc mà bất kỳ ngôn từ nào cũng đành bất lực trước nó…
Bởi vì IU là nhà! Bởi vì IU là “cơn mưa rào” của thanh xuân tươi đẹp. Bởi vì có biết bao điều tuyệt vời để kể về nhà…
Lật giở từng trang ký ức, ngẫm lại từng khoảnh khắc, thời gian như trôi chậm lại, cứ ngỡ vừa mới hôm qua, phút giây đầu tiên tôi nhìn thấy Đại học Quốc Tế (đám sinh viên tụi tôi thường quen gọi dưới cái tên thân thương là IU). “Ôi, trường đẹp quá!”, vượt cả trí tưởng tượng phong phú của tôi. Khi bạn đến chơi “nhà” và có một ngày để trải nghiệm, quá nhiều điều hay bạn phải khám phá. Hai hồ cá chép Koi đặt cạnh các bậc thang dẫn vào cổng trường là điều bạn sẽ trầm trồ. Tầng 1 là điểm dừng chân lý tưởng để thưởng thức một quyển sách hay, tôi đang tưởng tượng xem bạn sẽ bất ngờ đến nhường nào khi nhìn thấy hệ thống cửa tự động của thư viện với hàng nghìn đầu sách được tuyển chọn kỹ lưỡng qua các khâu, tất cả đều bằng tiếng Anh nhằm phục vụ cho nhu cầu giảng dạy cũng như học tập và nghiên cứu của sinh viên. Song song với đó, các góc học tập riêng biệt, các bàn phù hợp với việc teamwork và các phòng học cách âm tuyệt đối dành cho việc học nhóm, thư viện tầng 2 sẽ là lựa chọn tuyệt vời. Sẽ tiếc hùi hụi nếu bạn không thử ghé thăm vườn Thượng Uyển, ngồi một băng ghế gỗ dưới mái vòm màu lá, xung quanh là màu xanh bạt ngàn của nhiều loài cây và cả tiếng nước róc rách bên tai. Thật là thích làm sao!
Một cô bé với những lo lắng đầu đời về cuộc sống đại học, những nơm nớp lo sợ khó thích nghi với môi trường mới, những tâm sự không biết nói cùng ai. Làm sao tôi có thể quên “Club Fair” – ngày đầu tiên tôi gặp “gia đình nhỏ” của mình. Từng người anh, người chị trong câu lạc bộ luôn luôn tận tình chỉ bảo tôi. Quá khó khăn khi tâm sự những điều thầm kín với những ai xa lạ, nhưng thật dễ dàng để làm điều đó với những người cùng xem nhau là gia đình. Các tâm sự của tuổi mới lớn, những điều không biết giãi bày cùng ai, nhiều ngày nhớ nhà đến nức nở. Đừng bận tâm nữa! Chẳng có gì quá đáng sợ khi ta ở bên gia đình. Một mái nhà, thật sự!!
Bất kể bạn là ai, tuổi tác ra sao, xuất thân thế nào, màu da của bạn là gì, trang phục với giá bao nhiêu hay có khiếm khuyết trên cơ thể. Đừng lo lắng điều đó, IU luôn dang rộng vòng tay chào đón bạn, chắp cho bạn đôi cánh để bay cao hơn, xa hơn trên bầu trời rộng lớn ngoài kia. Tựa một đứa trẻ, những bước đi đầu tiên sẽ nhiều khó khăn và vất vả, đó là điều khó tránh. Việc gì cũng vậy, từ nhỏ bé đến vĩ đại đều cần khởi đầu. Bước đi đầu tiên rồi đến bước thứ hai, thứ ba, thứ tư… và không được phép dừng lại. Giống như thế, bốn năm đại học sắp tới sẽ khác, rất khác, có lúc ước sao có thể bỏ lại tất cả sau lưng để chạy về cùng gia đình, nhưng lắm lúc, bạn chỉ mong cho thời gian ngừng trôi. Vì nơi đây, vốn dĩ, chất chứa biết bao kỷ niệm của thanh xuân, đó có thể là mối tình với cậu bạn gà bông, những lần “nghỉ tiết” đi xem phim cùng tụi bạn, hay đôi lần bị điểm kém đến sướt mướt suốt đêm dài…
Nhìn lại hành trình 15 năm IU, 15 năm, nói dài không quá dài, nói ngắn cũng không thể. Thời gian mà, một giây ngắn ngủi có thể tạo nên kì tích, đó đã là quy luật. Trên hành trình ấy, IU đã đạt được những thành tích đáng ngưỡng mộ. Trong đó, điển hình là 7 chương trình đã đạt chuẩn AUN (ASEAN University Network). Thấu hiểu, để có những thành tích như hôm nay, tập thể cán bộ, giảng viên, công nhân viên và sinh viên nhà trường đã, đang và ngày một phấn đấu không ngừng. Với những khát vọng lớn lao, tôi biết, sẽ rất khó khăn và gian nan trong chặng đường sắp tới. Làm sao tránh khỏi những ngày không có ánh sáng, mất đi định hướng, nhưng đừng vội bỏ cuộc ngay, vì ở đây, bạn bè luôn bên cạnh, sẵn sàng giúp đỡ nhau dù hoàn cảnh có ra sao, hiểm trở thế nào. Dù có vấp ngã, hay té đau, chớ có khóc vội, vì ở đây, IU luôn dìu dắt từng bước chân của bạn. Tất cả chúng tôi đều cùng chung niềm tin mãnh liệt, với sự hỗ trợ và nâng đỡ của IU, chúng tôi sẽ không và cũng chẳng bao giờ gục ngã. Nếu bạn có quá nhiều thứ để nhớ, bao muộn phiền lo âu, nhiều điều phải trăn trở, thì, bạn ơi, chỉ mong bạn khắc ghi điều này và hẳn đây, là điều quan trọng nhất: “Bất cứ khi nào mỏi mệt, đừng bận tâm nhiều, hãy nhớ, IU luôn dang rộng vòng tay đón bạn trở về, dù đó là thất bại nào đi nữa.” Bởi vì IU là nhà. Vì IU của tôi, à không, của chúng tôi, luôn vỗ về như vậy đó…
Tôi không đếm được sao trên trời, không thể ước lượng số hạt mưa rơi, không sao nhớ hết những lần lầm lỗi, cũng không đo được tình yêu dành cho IU.
Viết trong một ngày nắng nhuộm vàng khắp con đường, gió mơn man trên má, ngồi dưới những tán lá xanh mướt của IU, bình yên quá đỗi… bởi vì, không đâu bằng nhà. Bởi vì, IU là nhà. Khi là nhà, các câu chuyện kể không bao giờ kết thúc…
Một câu chuyện cổ tích thường bắt đầu như thế nào nhỉ?…