Trưởng thành dưới mái nhà lớn IU

Nếu chỉ dùng một từ để diễn tả về IU trong cuộc đời của mình thì có lẽ đó chính là sự trưởng thành. Cho đến giờ phút này, khi mình đã trở thành một sinh viên đại học năm thứ ba, đã xa quê nhà, sống ở Thành phố Hồ Chí Minh được hơn hai năm, mái trường Đại học Quốc tế đã cùng mình trải qua biết bao cung bậc cảm xúc của bản thân, cũng như đã chứng kiến sự trở mình, học hỏi, lớn lên từng ngày của cô bé học sinh cấp ba từ miền Trung mới chân ướt chân ráo bước vào Thành phố lần đầu tiên rời xa gia đình năm nào.

 

Quay ngược dòng thời gian một chút để trở về khoảng thời gian đầu tháng 9, năm 2016, khi mình mới trở thành Tân Sinh viên Khoa Quản trị Kinh doanh của trường. Những ngày đầu làm quen với cuộc sống mới, xa gia đình và những điều đã trở nên quá đỗi thân thuộc ở quê nhà, chắc hẳn đây là những cảm xúc mà những người con lần đầu xa quê nào cũng đã từng trải qua và ghi nhớ. Những bước chân đầu tiên ấy tuy thật khó khăn, nhưng lại làm mình cảm thấy thật bồi hồi và đầy cảm xúc khi nhớ về, vì ở đó, mình đã được gặp những người bạn, người anh, người chị vô cùng đáng quý tại IU, dù trước đây chưa từng quen biết nhau, nhưng đã giúp đỡ, hỗ trợ, động viên mình rất nhiều trong những ngày tập thích nghi với nhịp sống mới. Mình nhớ những hoài bão, khát vọng, nhiệt huyết mà mình đã mang theo khi mới bước chân vào giảng đường đại học và hi vọng bản thân có thể cố gắng thực hiện được trong những năm tháng tiếp theo. Những hoài bão mà mình luôn coi như hành trang không thể tách rời ấy mạnh mẽ, dạt dào như những ngọn gió biển miền Trung, thổi bùng những sợ hãi, bỡ ngỡ, lo âu trong tâm hồn của người con Quảng Ngãi xa nhà, tiếp thêm sức mạnh, động lực để mình luôn nỗ lực bằng 200% sức mạnh của bản thân trong các hoạt động học tập và ngoại khóa tại trường trong năm học đầu tiên.

 

Bước sang năm học thứ hai khi bản thân đã dần trở nên quen thuộc hơn với cuộc sống mới, mình có cơ hội được tiếp xúc nhiều và sâu hơn với môi trường Đoàn – Hội với vai trò Cộng tác viên Hội Sinh viên trường. Đây có lẽ là bước ngoặt lớn nhất của mình cho đến giờ phút này tại IU vì tại chính căn phòng O1.111 thân thương này, mình đã được rèn luyện, học tập, trau dồi nhiều kỹ năng, cùng những bài học đáng giá, bổ ích cho tương lai, giúp mình hoàn thiện bản thân và xây dựng những tính cách cần thiết. Điều quan trọng nhất là ở nơi này, mình đã được gặp gỡ và kết thân với những con người có chung lý tưởng, đam mê, mục đích cống hiến, khát vọng mang lại điều tốt đẹp cho cộng đồng. Chúng mình hay đùa vui với nhau rằng: “Ở Văn phòng Hội Sinh viên trường, bạn sẽ không bao giờ phải ăn trưa một mình.”, và đúng thật là như vậy, về cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Cùng nhau, chúng mình đã vượt qua những thách thức, khó khăn, cùng chia sẻ những giây phút, kỉ niệm tuyệt vời và trên hết, đã có thể lan tỏa niềm vui, sự giúp đỡ, dù rất nhỏ bé và có thể không đáng kể là bao, đến cộng đồng và bạn bè quốc tế.

 

Năm học thứ ba đến với mình cùng nhiều thách thức, và cũng là những cơ hội quý giá để mình rèn luyện bản thân. Với vai trò và trách nhiệm mới, mình làm quen với những kỹ năng giải quyết công việc, cũng như tập xử lý vấn đề một cách nhanh gọn, hiệu quả. Tuy vẫn còn tồn tại rất nhiều thiếu sót trong tính cách và khả năng, nhưng mình luôn quan niệm rằng chỉ cần bản thân còn cố gắng, còn giữ vững đam mê, nhiệt huyết, niềm tin và trách nhiệm thì bất kì khó khăn, áp lực nào cũng không thể ngăn cản mình nói riêng, và tập thể những người sát cánh cùng tổ chức Hội nói chung chán nản, chùn bước và từ bỏ. Càng thử sức với nhiều hoạt động, mình càng hiểu rõ hơn về bản thân. Mình nhận ra rằng điều mình sợ nhất chính là sợ bản thân sẽ cảm thấy tiếc nuối trong tương lai. Chính vì vậy, mình luôn nỗ lực, sắp xếp, cân bằng cuộc sống để không bỏ qua bất kì cơ hội quý giá nào để học tập và phát triển. Mình không sợ mình sẽ thất bại. Cái mình sợ đó là mình đã không tận dụng hết mọi cơ hội có được để cố gắng và thử sức. Mình sợ lãng phí bất kì phút giây nào qua đi ở hiện tại, vì nếu mình cố gắng hơn chút nữa thôi, thì có lẽ mình đã tốt hơn trong tương lai. Suy nghĩ đó luôn là nguồn động lực, tiếp thêm nhiệt huyết, năng lượng và là kim chỉ nam dẫn lối trên con đường tìm kiếm sự trưởng thành của bản thân không chỉ trong mỗi thời khắc ở hiện tại, mà còn trong những ngày tháng tiếp theo của cuộc đời.

 

Mình không biết khoảng thời gian còn lại trong những năm tháng sinh viên, và cả trong tương lai sau này, mình còn có thể học tập và trải nghiệm những điều gì. Nhưng ngay bây giờ, khi ngồi viết những dòng cảm nhận này và hồi tưởng lại về chặng đường mình đã đi qua, mình cảm thấy mừng rỡ vì những gì bản thân đã thay đổi để trở nên hoàn thiện hơn. Mình vô cùng biết ơn mái nhà lớn thứ 2 – Trường Đại học Quốc tế – đã mang lại tất cả những cơ hội, kỉ niệm, kiến thức, đã tạo điều kiện để mình phát triển và chứng kiến mình dần trưởng thành hơn mình của ngày trước. Ngay lúc này, mình đang tham gia Chương trình trao đổi sinh viên mùa thu tại Trường Đại học Ngoại ngữ Hankuk tại Seoul, Hàn Quốc – một cơ hội tuyệt vời khác mà IU đã mang lại. Tuy không thể trực tiếp tham gia những hoạt động nằm trong chuỗi kỷ niệm chào mừng 15 năm ngày thành lập trường, mình xin được gửi lời cảm ơn và chúc mừng chân thành nhất đến nhà trường nhân dịp kỷ niệm trọng đại này. Kính chúc quý Thầy, Cô, quý cán bộ, nhân viên, các anh chị cựu sinh viên và các bạn sinh viên nhà trường luôn dồi dào sức khỏe để có thể cống hiến và đạt được nhiều thành công hơn nữa trong những năm hoạt động tiếp theo. Cảm ơn IU vì tất cả, vì những điều đã mang lại, những điều đang được trải nghiệm và những điều đón chờ sắp tới trong tương lai!

Chúc mừng sinh nhật mái nhà lớn IU của tôi, của bạn và của chúng ta!

05.12.2018.